cùng người nam nhi đồ vật ba, tôi đã dùng thuốc tránh thai nhưng tỷ trọng 5% ko thắng lợi của thuốc lại rơi trúng tôi.

cùng người nam nhi vật dụng ba, tôi đã dùng thuốc giảm thiểu thai nhưng tỷ lệ 5% không chiến thắng của thuốc lại rơi trúng tôi.

Tôi là người nữ giới tầm thường, sống bổn phận, thue tham tu chiều chuộng con mẫu, nhưng lại ko được thừa nhận là thê thiếp, thậm chí là người thương (từ khi những đứa con ra đời), con của tôi chưa bao bây chừ được gọi tiếng “cha”. Ngày còn đôi mươi, sắc đẹp đặm đà, biết bao anh theo đuổi, thế mà khi tôi chạm chán anh, chỉ mến anh thôi, dại dột tin vào những lời hẹn để rồi với với anh 1 đứa con khi chưa kết hôn. Từ khi đứa con thành lập cũng là lúc các lời hứa ấy với anh theo gió bay đi. Anh kết hôn cùng người nữ giới phú quý khác. Tôi một mình nuôi con, anh không chút trợ giúp, đề cập cả ý thức lẫn vật chất.

 

   

thời gian sau, 1 người nam nhi khác tới với cuộc đời tôi, là người sở hữu kiến thức, tôi đã nghĩ anh tử tế. Nghe tin tôi mang bầu, ban sơ anh cũng nửa nạc nửa mỡ, rồi sẽ kêu ba má ghé nhà dạm hỏi, mà thực chất là để chờ xem đấy là con trai hay con gái. Anh ko một chút chăm nom, không 1 ly sữa bầu cho tôi. khi được tin đứa nhỏ là con gái, anh lặng lẽ ko liên hệ, đi cưới một người đàn bà khác. Tôi lại 1 mình nuôi con.

 

 

Lần thứ ba, cứ nghĩ ông trời đã chứng kiến tôi đủ tội nghiệp, mang đến cho tôi 1 người thường xuyên đi chùa, lúc nào cũng rỉ tai đạo lý, phật pháp, điều ấy làm tôi tin rằng cuối cùng thì mình cũng tậu được người nam nhi thật sự. Tôi đã dùng thuốc tránh thai mà tỷ trọng 5% không chiến thắng của thuốc lại rơi trúng tôi. Tôi một lần nữa đem bầu không tính ý muốn. Người đàn ông khi nào cũng rỉ tai phật giáo kia cũng như nhì người đại trượng phu trước, âm thầm cắt liên hệ, đi theo người nữ giới sở hữu tiền khác, để 1 mình tôi đưa tiễn nặng đẻ đau, nuôi ba đứa con.

Tôi ân oán trách, cụ trời sao nỡ, hay tại vì tôi quá ngu dại? Tôi quyết định đòi hỏi công bình vì tôi tin ví như không với tình người thì ít nhất còn sở hữu luật pháp. Tôi muốn ba người con trai kia nên sở hữu nghĩa vụ với con của mình. Tôi đã gặp gỡ họ, đề cập về luật Hôn nhân và Gia đình: “Cha hoặc mẹ ko trực tiếp nuôi con chưa thành niên hoặc con đã thành niên bị tàn tật, tạ thế năng lực hành vi dân sự, không sở hữu kĩ năng lao động và không có tài sản để tự nuôi mình sở hữu trách nhiệm cấp dưỡng nuôi con. Mức cấp dưỡng cho con bởi cha, mẹ thỏa thuận; trường hợp ko thỏa thuận được thì đòi hỏi Tòa án giải quyết”. ngoại giả, bầy họ đều tỏ ra vô cùng coi thường quy định, thách tôi trường hợp mang kiện thì cũng sẽ chỉ tốn tiền xét nghiệm ADN, tiền luật sư, nhưng kết quả sẽ ko chiếm được một đồng cấp dưỡng nào cả.

Tôi đang siêu hoang đem và tự hỏi, có bao nhiêu người đàn bà cũng xấu số tương đồng mình, đang nên nuôi con nhọc nhằn một mình, chỉ mong đợi một chút lương tâm con người, hoặc ít nhất thì vào luật pháp. nhưng mà có lẽ, chẳng ai giúp được chúng tôi, buộc phải không?